Das große Los - Vu Trong Phung

A classic of 20th-century Vietnamese literature presented as a staged reading with Ha Phuong Nguyen and Franz Eggstein.

It was the year 1929. By that time, the French had been present in Southeast Asia for 75 years and had established their protectorate over the region. Indochina – as they called this construct.

The French came with a mission to bring civilization to the so-called uncivilized peoples. The white man’s burden weighed so heavily on their shoulders that a journey around the world seemed absolutely necessary – so that the knowledge of humanity could finally be shared and distributed justly.

They built infrastructure: railways, roads, harbors. However, these routes were not built so that the Annamites could take walks – but so that coal could reliably find its way back to the motherland. They erected opera houses, luxury hotels, clubs, and casinos. Opera houses large enough to contain both the applause of the French and the silence of the Annamites standing outside. They founded schools to teach civilization and science, to eliminate superstition and modernize society – above all, the art of taxation.

Head tax – simply for existing as a human being. In addition, there were land taxes, salt taxes, alcohol taxes, opium taxes, market fees, ferry fees, bridge and road tolls, as well as forced labor. An adult Annamite had to master three things: paying the head tax, drinking state alcohol, and legally smoking opium.

The Vietnamese upper class had long grown accustomed to benefiting from a colonial system that secured its power. It cooperated with the French to preserve social positions and inherited wealth. It stabilized the colonial order through administration and social control. Their children attended French schools and came into direct contact with French civilization. For the French, this meant saved administrative effort – and at the same time local elites who brought cultural knowledge and a certain degree of legitimacy.

This handshake laid the foundation for the emergence of an upper class that revered the ideals of Europeanization as symbols of civilization – while in reality merely imitating the appearance of colonial power. What remained were deformed descendants of colonialism, leaving traces wherever it passed.

Vũ Trọng Phụng, in Das große Los, depicts precisely this distortion of values within the Vietnamese upper class – in a language full of satire and biting irony.

He exposes the absurdities and contradictions of this obsession with modernization by telling the story of a simple but cunning ball boy who rapidly rises to become a medical professor, tennis champion, and savior of the nation.

Số Đỏ - Vũ Trọng Phụng

Một tác phẩm kinh điển của văn học Việt Nam thế kỷ 20 với giọng đọc của Nguyễn Hà Phương và Franz Eggstein.

Năm 1929. Người Pháp khi đó đã có mặt tại Đông Nam Á được 75 năm và đã thiết lập chế độ bảo hộ trong khu vực. Đông Dương – họ gọi thực thể này như vậy.

Người Pháp đến với sứ mệnh mang văn minh đến những dân tộc mà họ coi là chưa văn minh. Gánh nặng “gánh nặng của người da trắng” đè nặng trên vai họ đến mức chuyến đi vòng quanh nửa thế giới trở thành điều gần như tất yếu – để tri thức của nhân loại cuối cùng được chia sẻ và phân phối một cách công bằng.

Họ xây dựng cơ sở hạ tầng: đường sắt, đường bộ, cảng biển. Tuy nhiên, những tuyến đường này không được xây để người An Nam đi dạo – mà để than đá có thể quay trở về chính quốc một cách ổn định. Họ xây nhà hát opera, khách sạn sang trọng, câu lạc bộ và sòng bạc. Những nhà hát đủ lớn để chứa cả tiếng vỗ tay của người Pháp và sự im lặng của những người An Nam đứng bên ngoài. Họ lập trường học để dạy văn minh và khoa học, xóa bỏ mê tín và hiện đại hóa xã hội – trước hết là nghệ thuật thu thuế.

Thuế thân – chỉ vì sự tồn tại của một con người. Ngoài ra còn có thuế ruộng đất, thuế muối, thuế rượu, thuế thuốc phiện, phí chợ, phí phà, phí cầu đường, cùng lao dịch cưỡng bức. Một người An Nam trưởng thành phải thành thạo ba điều: nộp thuế thân, uống rượu nhà nước và hút thuốc phiện hợp pháp.

Tầng lớp thượng lưu Việt Nam từ lâu đã quen với việc hưởng lợi từ một hệ thống thuộc địa bảo đảm quyền lực của họ. Họ hợp tác với người Pháp để giữ vị trí xã hội và tài sản thừa kế. Họ duy trì trật tự thuộc địa thông qua bộ máy hành chính và kiểm soát xã hội. Con cái họ học trong các trường Pháp và tiếp xúc trực tiếp với văn minh Pháp. Đối với người Pháp, điều này đồng nghĩa với việc giảm gánh nặng quản lý, đồng thời tạo ra các tầng lớp tinh hoa địa phương có hiểu biết văn hóa và một mức độ tính chính danh nhất định.

Cái bắt tay đó đặt nền móng cho sự hình thành một tầng lớp thượng lưu tôn thờ lý tưởng Âu hóa như biểu tượng của văn minh – trong khi thực chất chỉ sao chép bề ngoài của quyền lực thuộc địa. Còn lại là những hậu duệ méo mó của chủ nghĩa thực dân, để lại dấu vết ở bất cứ nơi nào nó đi qua.

Trong Số Đỏ, Vũ Trọng Phụng đã khắc họa chính xác sự lệch lạc giá trị của tầng lớp thượng lưu Việt Nam – bằng một ngôn ngữ trào phúng và châm biếm sắc bén. Ông phơi bày những phi lý và sai lầm của cơn cuồng hiện đại hóa này thông qua câu chuyện về một cậu bé nhặt bóng bình thường nhưng lanh lợi, người nhanh chóng trở thành giáo sư y khoa, vận động viên tennis và vị cứu tinh của quốc gia.